[Lệ Nam Tinh fanfic] Lệ Băng Châu – Chapter 2: “Tiểu nữ Sử Hồng Anh.”


Lệ Nam Tinh đi mãi, đi mãi, dọc theo khu rừng trong sự căng thẳng, lo sợ và mỏi mệt. Một thiếu niên trẻ tuổi như hắn nào có từng trải qua nỗi sợ kinh khiếp quá độ như thế này, chính vì vậy Lệ Nam Tinh cảm thấy thật sự rất bất an. Hắn biết võ công hiện tại của mình tuyệt đối không phải là đối thủ của phu phụ Hạ Đại Nương và Dương Hạo, giờ hắn cũng không thể liều mình mà đấu với bọn chúng được. Hắn vốn không sợ chết, nhưng để báo thù cho phụ mẫu và cô cô, hắn phải sống, hắn không thể chết.

Cha mẹ hắn đã chết thế nào chứ?

Phải, hắn tận mắt trông thấy đám người bịt mặt đó tàn sát phụ thân mẫu thân hắn. Thủ đoạn tàn độc như vậy chắc chắn là những đệ tử võ lâm trong giang hồ, nhưng chúng là ai, hắn không rõ. Nhưng hắn không vì chúng là đệ tử võ lâm mà hận danh môn chính phái, thực ra, từ lâu Lệ Nam Tinh đã biết danh môn chính phái cũng có những kẻ tiểu nhân bỉ ổi trà trộn vào, cậy thế làm bậy. Chỉ là, chừng nào hắn chưa tìm ra bọn súc sinh đó, hắn còn chưa thể hành tẩu giang hồ để học võ. Ở nơi nào, hắn cũng canh cánh mối hiềm nghi liệu những kẻ sát nhân đó có đang ẩn náu ở đây không?

Còn cô cô, tại sao cô cô lại chết?

Cô cô chết năm đó, ai ai cũng biết Kim Thế Di cùng đi lúc bấy giờ là tình lang của cô cô. Vậy thì tại sao, tại sao chứ? Tại sao chỉ có cô cô của hắn phải chết? Kim Thế Di vì sao còn sống? Chẳng phải tình nghĩa hai người sâu đậm lắm hay sao? Nếu không phải hắn sợ chết, sợ bị cẩu tặc họ Ngụy đó tiêu diệt thì tại sao Kim Thế Di đó lại bỏ trốn để mặc cô cô liều chết với hắn? Danh môn chính phái có kẻ tiểu nhân như hắn thật là một nỗi ô nhục. Đó là còn chưa kể, biết đâu hắn lại thông đồng với tên Ngụy Trung Hiền đó, bán đứng rồi sát hại cô cô của hắn…

Thù này, thật đáng hận.

Hắn hận vì mình không trả nổi thù,hận vì mình vô năng. Võ công tới giờ vẫn chẳng thể địch nổi ai chứ đừng nói là báo thù. Phụ mẫu và cô cô hắn đều là những cao thủ tuyệt thế vô song trong thiên hạ còn bị chúng sát hại, huống hồ gì là hắn? Hắn có thể làm gì bọn chúng được sao? Cả danh tính của chúng cũng còn không biết, tìm ra chúng chẳng khác nào mò kim đáy bể. Tên Kim Thế Di kia thì đã mai danh ẩn tích, bao nhiêu năm qua đâu còn nghe ai nói đã từng trông thấy hắn?

“Lệ Nam Tinh, ngươi không thể từ bỏ, không thể.”

“Còn sống là con hi vọng. Ngươi phải báo thù, ngươi phải sống.”
Cuộc truy bắt ngày hôm nay, nói cho cùng, cũng giống như cuộc chơi của kẻ săn mồi và con mồi. Lệ Nam Tinh mà bị chúng bắt được chắc chắn sẽ không toàn mạng. Giờ trong tâm trí hắn chỉ có ý niệm báo thù, bản năng tồn tại và một manh mối còn chưa tỏ: Bát Độc Chân Kinh. Rốt cuộc, nó là cái gì? Liệu có giống như hắn nghĩ, có phải nó chính là chìa khóa tìm ra mọi khúc mắc trong lòng hắn?

***

Mười ngày.

Mười ngày sống trong nỗi sợ, mười ngày chiến cự với sinh tử cận kề, Lệ Nam Tinh sức lực đã hao mòn không ít. Cũng may hắn thiên bẩm cường tráng, nếu không chắc cũng khó sống nổi mấy ngày cực khổ trong sơn lâm thế này. Có những lúc, Lệ Nam Tinh nghĩ mình sắp phải chết, cũng có khi sơn lộ hiểm trở khó đi, hắn trượt chân ngã tới mấy lần rồi bất tỉnh, khi tỉnh lại cũng không thể nhận biết ngày hay đêm, ngỡ như mình chết rồi, đang trên đường tới gặp Diêm vương. Mọi thứ đối với hắn trong thời gian đó thật khó khăn làm sao.

Thời khắc hạ sơn đã điểm, trước mặt hắn là kinh đô của đại Minh. Quả không hổ danh là bất dạ thành, kinh đô này sầm uất, người ngựa chen lấn nhau buôn bán tấp nập, các quán ăn, quán trọ đều rất náo nhiệt chứ không cô tịch như quê nhà. Nhìn thấy những tiểu cô nương xiêm y sặc sỡ, người vận màu ngọc bích, người lộng lẫy với y phục màu hồng, Lệ Nam Tinh là bất giác nhớ đến mẫu thân và cô cô hắn. Những nữ tử ở đây sao có thể đẹp bằng mẫu thân hắn, sao có khí phách như cô cô của hắn? Nếu giờ này mẫu thân còn sống chắc còn đẹp hơn cả những cô nương trẻ tuổi này, không biết chừng mẫu thân và phụ thân còn có thể hạ sinh một tiểu muội muội quốc sắc thiên hương cho hắn nữa. Lệ cô cô nếu còn sống, chắc giờ này cũng đã trở thành một nữ nhân thiên hạ vô song, cùng với một người đàn ông tốt hảo hảo an an tung hoành trên giang hồ. Trời khéo trêu người, nếu mọi chuyện được như mong muốn, có lẽ tâm hắn cũng không sục sôi như dục hỏa giống bây giờ.

Chợt ngẫm lại, hình như hắn đã quên mất điều gì…

Phải. Là cô nương hắn gặp trong mộng hôm đó.

Cô nương đó là ai, liệu có khi nào chúng ta gặp nhau nơi này không?

***

“Thả muội ra, huynh mau thả muội ra!”

“Để xem muội có chịu hay không, a đầu xấu nết!”

“Muội không thể làm theo ý muốn của huynh, đây là cuộc đời của muội!”

“Ta không quản, muội có thể quản sao? Nữ nhi thì phải ở nhà, chăm chỉ nữ công rồi sớm ngày thành thân, đừng có làm ta phải xấu hổ với phụ thân mẫu thân!”

“Phải đó, Hồng Anh, muội không ngoan ngoãn thì đừng trách ta ra tay độc ác với muội!”

“Thập Tam Nương, đồ tiện phụ, mau buông ta ra!”

Với những chuyện ầm ĩ thế này, nhất là khi hắn còn chưa định thần được chuyện gì đang xảy ra, chỉ lờ mờ hiểu rằng đang có một tiểu cô nương yếu đuối bi ca ca của cô ta và một người đàn bà khác hiếp đáp, thật là chuyện chẳng ra gì. Thì ra ở chốn kinh đô này cũng có nhiều chuyện lộn xộn xảy ra ngay giữa ban ngày ban mặt thế này, cộng thêm bản tính gặp chuyện bất bình chẳng buông của Nam Tinh, hắn nhất định phải can gián thôi.

Nghĩ là làm, Lệ Nam Tinh lập tức tiến tới, chiến cự với gã ác ma ca ca và mụ đàn bà kia. Hắn chẳng nghĩ được gì nhiều, liệu hắn có đấu nổi hai người bọn họ hay không. Đúng là hắn phải sống để báo thù cho cả nhà họ Lệ, nhưng chính họ cũng dạy hắn đừng sống như kẻ tiểu nhân, chuyện hôm nay hắn mà bỏ mặc thì có sống cũng là một kẻ tiểu nhân mà thôi:

-Thả cô ấy ra, nếu không ta không khách khí với hai ngươi!

Lệ Nam Tinh rút chiếc tiêu của hắn, nhanh như cắt đâm vào cổ tay mụ đàn bà đang khống chế cô nương  kia, khiến mụ bị đau buông tay ra, tiểu nữ kia thừa cơ đạp cho mụ một cái rồi lao ra ngoài, chạy tới phía sau Lệ Nam Tinh. Ca ca cô ta từ từ định thần lại, nộ khí lên đỉnh điểm từ lúc nào rồi:

-Tên tiểu tử này ở đâu ra? Nhà ngươi đúng là muốn chết rồi mới đắc tội với Sử Bạch Đô ta!

-Nhiều lời!

Lệ Nam Tinh không đợi hắn rat ay, lập tức văng túi độc phấn từ trong ngực áo ra. Phấn tản khắp không khí, khiến Sử Bạch Đô và Thập Tam Nương bị cản lại, cả hai không thể nào truy đuổi Lệ Nam Tinh và tiểu cô nương kia nữa. Hai người họ đã cao chạy xa bay rồi, thật khiến chúng tức chết đi được.

-Thuộc hạ vô dụng, xin bang chủ bớt giận!

-Thập Tam Nương, ngươi thật làm ta tức chết! Có mỗi chuyện cỏn con này mà làm không xong!

“Thật cảm tạ lão thiên gia, may sao hôm nay con gặp được vị thiếu hiệp tốt bụng này, nếu không chắc cả đời này sống không bằng thú vật, chịu cho người ta chèn ép.

Ở nhà yên phận thì được gì chứ, dù nhàn nhã vui sướng đến đâu thì cả đời cũng là một cô nương tội nghiệp bị người ta tước đoạt tự do, đáng thương quá đi.”

Sử Hồng Anh vẫn còn run lập cập, từ nãy giờ cô ta vẫn chưa hoàn hồn. Vị công tử kia thật liều mạng, tại sao lại cả gan như vậy, chưa biết địch thủ của mình là ai mà dám liều mình lao vào giải vây cho cô.Sử Hồng Anh trong lòng tự biết Sử Bạch Đô trưởng huynh của mình mặc dù không dám tự xưng là thiên hạ vô song nhưng võ công của hắn có thể nói là khó ai sánh kịp. Ca ca của cô đi tới đâu người ta đều đã nghe danh cả, không biết chừng vị công tử này đã nghe danh Sử bang chủ từ lâu rồi. Vị công tử này tướng mạo trẻ trung, phong độ bất phàm thật đấy, nhưng làm sao một thiếu niên như vậy có thể sánh về thâm niên tung hoành giang hồ với ca ca, đã vậy võ công còn chưa rõ đến từ phái nào, nhìn cách chàng xuất chiêu thật chẳng quen thuộc chút nào. Không rõ vị công tử này liệu có phải vừa hạ sơn xuống đây, không hiểu rõ sự tình gì mới dám đắc tội với Bạch Đô ca ca hay không? Hay chàng ta kiêu căng ngạo mạn cho mình là bá chủ võ lâm, trời không sợ đất không sợ, đã nghe danh huynh trưởng rồi vẫn còn phách lối như vậy?

…”Mà, dù là thế nào, ta nợ huynh một lần. Một món nợ cho cả đời.”

Sử Hồng Anh lén ngước mắt lên, coi cho kĩ Lệ Nam Tinh một lần. Vị công tử này, tướng mạo cứ như thần tiên, ưu mĩ, cao ngạo mà vẫn ung dung tự tại. Chẳng hiểu vì lý do gì, Hồng Anh thấy mình như đỏ mặt lên.

Mải nhìn người ta mà không hỏi quý tính đại danh, thật thất lễ. Tự thấy mình thất thố, Hồng Anh ngập ngừng, bối rối khi bắt gặp ánh mắt Lệ Nam Tinh.

-Cô…thật thất lễ… -Họ Lệ kia vừa chạm ánh mắt của Sử Hồng Anh, lập tức trở nên ấp úng, phong độ mọi ngày tự nhiên biến đâu hết.

-Không, không phải đâu…Là ta… – Hồng Anh vội vã thanh minh – Là ta…đã nhìn lén công tử, là ta không phải…

Hồng Anh trong đầu tự sỉ vả mình sao lại nói ra những lời ngớ ngẩn chết tiệt kia. Còn gì là thể diện của một Sử tiểu thư danh giá bậc nhất kinh thành, vồn vã như vậy, tự thừa nhận mình nhìn trộm nam nhân còn ra thể thống gì nữa? Thôi hỏng, lần này nhất định công tử kia sẽ nghĩ cô là nữ nhân phàm tục đáng khinh, thật là…

Lệ Nam Tinh cũng ngây người ra một hồi mới giữ mình khỏi bị lúng túng. Chuyện này…quả thật đối với một người vừa hạ sơn như hắn, trò chuyện thân mật với nữ nhân như vậy đã là khó, đã vậy còn bị khó xử thế này, cô nam quả nữ ở chung nơi vắng vẻ không bóng người khiến Lệ Nam Tinh cũng không biết phải làm sao, đành đánh trống lảng đi:

-Ta…ta không để bụng chuyện đó đâu…

-Tiểu nữ…

270df016093ef015c93d6dcd

Cả hai cứ im lặng một lúc, chẳng dám nhìn người kia. Lệ Nam Tinh cảm thấy khó chịu, cũng muốn nói chuyện, định hỏi xem cô ta tại sao lại bị chính thân huynh trưởng của mình truy đuổi như vậy nhưng lại thôi.

-Tiểu nữ…Sử Hồng Anh.

-Lệ…Lệ Nam Tinh. Tên ta…là Lệ Nam Tinh.

Hai mắt Hồng Anh đen láy,đuôi mắt phượng vừa dài vừa đẹp cứ mỗi lúc hơi chớp một chút, cứ mỗi lúc mấy ngón tay lại đan vào nhau. Xem chừng, cô phải ở cùng với vị công tử này khá lâu nữa.

Đối với Lệ Nam Tinh mà nói, cảm giác này vừa lạ, vừa quen.

Có một đôi lúc, hình bóng cô gái đáng yêu hôm nọ trong giấc mơ lại hiện ra. Mặc kệ Bát Độc Chân Kinh kia khiến hắn lo nghĩ nhiều ra sao, cô gái ấy vẫn thoắt ẩn thoắt hiện trong suy nghĩ của hắn, dù Lệ công tử cũng chẳng hiểu rốt cuộc cô nương đó và Sử Hồng Anh giống nhau ở điểm nào.

-End chapter 2-

Tháng ba của Nguyệt (:


Haha, vậy là tháng ba sắp trôi qua rồi~

Chào cả nhà nhé! Hôm nay Nguyệt lại quay lại, sau bao lâu không xuất hiện nữa @@

Chả là Nguyệt bận quá, tháng ba vừa rồi đúng là một thử thách rất lớn. Nguyệt đã thôi học ở AJC vì nghĩ là trường này không hợp với Nguyệt, muốn bất chấp từ bỏ để ôn thi đến cùng. FIGHTING, Nguyệt ơi =))

Nguyệt thời gian vừa rồi rất tốt, cả nhà thì sao ạ?

Tháng ba, Nguyệt không những đã thử sức với một số việc làm part-time (phần lớn là thất bại vì họ yêu cầu làm quá nhiều thời gian không học nổi @@), đã vậy Nguyệt đang cố gắng mở một hệ thống bán hàng. Shop mới này của Nguyệt sẽ là nơi bán mỹ phẩm, đồ dùng trong salon hay những thứ liên quan đến làm đẹp…Mọi người ủng hộ Nguyệt nhé, Nguyệt hứa sẽ có discount cho mọi người trong thời gian tới (:

Từ 24/3 đến 29/3, Nguyệt vừa trải qua một chuyến đi Cao Bằng thật xa. Điểm đến là Bảo Lâm, Cao Bằng và cao hơn nữa trên núi là các xã từ Sơn Lộ đến Mông Ân. Thật tuyệt vời khi đứng trước núi non trùng điệp và đường đi hiểm trở, Nguyệt cảm thấy thật yêu quê hương mình, và khâm phục bàn tay kiến tạo của Chúa (: Chuyến đi này đã dạy cho Nguyệt rất nhiều điều, đừng bao giờ bỏ cuộc trước khó khăn, trở nên thành công trong mọi việc bằng cách quên đi chính mình, không nên nghĩ quá nhiều rằng mình “đang làm việc”, mà hãy nghĩ rằng “mình đang sống”. Thật hạnh phúc khi được sống.

Vừa rồi Nguyệt cũng set-up rất nhiều những ý tưởng mới cho công việc của mình, và cũng đã làm thành rất nhiều chuyện cá nhân. Thời gian tới đây Nguyệt sẽ trau dồi tiếng Trung, cũng hi vọng mình có thể học được cả tiếng H’Mong để có thể lên Cao Bằng nhiều hơn (:

Vậy còn cả nhà, tháng ba của cả nhà thì sao?

Cùng Nguyệt cố gắng trong tháng tư tới nhé, xoxo (:

Chạm trán ở Hollywood ( Avril – Miley fiction ): End


Những bữa tiệc ở Nashville không bao giờ đủ sức để so với phân nửa bữa tiệc ở Hollywood, Miley tự rút ra cho mình một kinh nghiệm xương máu là thế.

Ở Hollywood, chỉ tính đến thảm đỏ và những bộ váy áo sặc sỡ cũng đủ thấy được sự xa xỉ của họ. Họ còn sung túc hơn bất kì ông hoàng, bà hoàng nào.

01:38 AM

Miley ngó quanh, thấy hình như là cô ta, Avril Lavigne, cô ta vẫn đang đứng tiệc với một vài ngôi sao như Adam Lambert, Ke$ha, Taio Cruz và Juicy J. Dj chơi nhạc xập xình cả lên, một vài ngôi sao như JLo vẫn đang ngả ngớn nhảy với mấy anh chàng vũ công da màu.

Mặc kệ đám người đang nhảy và đang buôn chuyện đó, Miley vẫn cố ăn một chút đồ béo, ngưng nốc rượu để bớt cảm giác chuếnh choáng men say.Chết thật, hôm nay cô uống nhiều quá, ở nhà bố sẽ không bao giờ cho uống nhiều như vậy. Kể cả dù cô có là teenstar, ngôi sao trưởng thành hay là ca sĩ với thu nhập triệu đô đi nữa, cô vẫn là con gái bé nhỏ của ông ấy.

“Thôi, chắc mình phải dừng uống ở đây thôi…”

Avril Lavigne để ý Miley từ nãy giờ. Cô ta khiến Avril điên cả đầu, chưa từng gặp cô gái nào đặc biệt như thế này. Thực ra, người kiêu ngạo ở Hollywood không ít, người quái dị cũng không ít, nhưng họ lại là những người quái dị, kiêu căng theo kiểu không thể thương nổi. Đại loại là mấy ca sĩ bước từng bước như mấy đứa ngáo ngơ, mặt không chạm đường. Nếu không thì lại có những kiểu quái dị đến nỗi…xôi thịt, khó ngắm, ăn mặc hở hang hết chỗ tả, thể hiện sự phá cách về giới tính, sự tự tin của phụ nữ nhưng lại hát những ca từ ủy mị, thật khó hiểu. Chỉ riêng Miley là chẳng bao giờ ủy mị, kể cả có tương tư anh chàng nào, sáng tác thành bài hát cũng không bị sến sẩm, thái quá. Avril nhiều lần nghĩ Miley thật ra cũng như bao người, những lời trong bài hát không sến sẩm chẳng qua vì có người sáng tác, không phải tự cô ta nghĩ ra, nhưng khi gặp lại thấy Miley dám cả gan cãi mình như vậy, có lẽ cũng mạnh mẽ thật.

“Chú ý đến cô gái này, mình đúng là điên, điên rồi!”

2:53 AM, ai đó đã đưa Miley đi ngủ, ngủ ở đâu, Miley cũng chẳng biết nữa.

8:36 AM

Mở mắt dậy, Miley thấy trước mặt mình là trần cao màu trắng, trên mình đắp chiếc chăn đầy mùi rượu.

Đây, hẳn là một phòng nào đó, trong một khách sạn năm sao nào đó…

Mà, cô cũng không rõ hôm qua cô đã đi đến đây bằng cách nào…Đúng là khi rượu vào cô nàng này chẳng biết nổi cái gì nữa.

“Tỉnh rồi à?”

Miley ngỡ ngàng.

Tiếng gọi bên cạnh, nghe vừa lạ vừa quen.

Avril Lavigne.

-Chị…? – Miley nhìn chung quanh, cũng vừa nhận ra, Avril nằm ngay cạnh mình.

-Cô tỉnh rồi thì tốt, còn… – Avril hết nhìn Miley, rồi nhìn đi xung quanh – Tôi cho cô em ngủ nhờ phòng, tôi…chả có làm gì cô em cả.

“Không làm gì?”

“Nói như vậy, rõ ràng là nghĩ mình đang nghĩ bậy…”

Mặt Miley đỏ ửng cả lên, cô bất chợt nhìn xuống thân mình. Đúng rồi, cô còn mặc đồ…Và, kể cả Avril đẹp như thế này…không thích đàn ông, thì cũng không dễ gì thích một cô gái.

-Chị…cảm ơn chị…

-Ok, không có gì đâu. – Avril mỉm cười lạnh lùng – Muốn uống chút gì không? Tỉnh rượu chưa?

-Tôi hơi mệt. Tôi muốn uống sữa thôi.

-Được, tôi hiểu rồi. Cô em chờ một lát.

Rồi Avril đi ra ngoài, ngay tức khắc quay lại thấy một ly sữa, một chiếc hotdog nóng hổi và chai cà chua Heinz trên tay.

-Này, của cô đây! – Avril đặt vào tay Miley – À, nghe nói cô thích ăn sốt cà chua hiệu này…Nó chẳng đáng bao nhiêu tiền, đúng là sở thích kì cục.

Miley cảm thấy ánh mắt Avril có chút ngại ngùng, nhìn đi đâu đó mất tiêu rồi. Cô đâu phải ngu ngơ không hiểu gì, rõ ràng là Avril…đang ngại.

“Avril này, kể ra cũng không khó chịu như mình tưởng…” – Miley mặt lại đỏ hồng lên nữa.

article-0-1cbde3e900000578-752_634x593

-Kì cục gì đâu, chẳng phải chị cũng thích ăn kẹo gum 75 cents hay sao?

-Cái…cái gì? Ai kể với cô thế?

Vậy là Avril Lavigne lại đỏ mặt lần nữa, còn Miley thì cười phá lên.

-Haha, cái này đầy trên báo mạng mà…

-Báo? – Avril tròn mắt.

-Phải rồi?

-Chậc…Hóa ra cô cũng đọc báo mạng về tôi cơ à? – Avril nhếch mép cười một tiếng.

-Ừ thì…

Biết mình bị hớ, Miley im lặng, chẳng nói được câu gì…

Hai người cứ ngồi trò chuyện như thế, rồi lại nói luyên thuyên cả tỉ thứ. Tối đến, Avril gọi pizza từ nhà hàng đem tới, rồi cùng Miley uống rượu tới say xỉn, say rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại say. Hai người cười như hai đứa trẻ, ngồi dựa vào nhau, ói mửa, bê tha, cuối cùng cũng ngủ mất vào giữa đêm khi nhạc còn ầm ĩ.

Thời gian ở bên Avril, là thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời Miley.

Ở bên Avril, cô không phải là teenstar, không phải Hannah Montanah, mà là một Miley Cyrus.

Miley, lại khiến Avril cảm thấy điệu nhạc rock đâu đó…ngay trong trái tim cô.

***

Đã lâu, Miley không gặp được Avril.

Nghe nói Avril gần đây bận đến phòng thu, chẳng gặp ai cả. Miley cũng buồn, chẳng biết bao giờ được gặp lại cô ta và được cùng nói chuyện, cùng say mèm như trước nữa.

Show rock của Avril sắp tổ chức, nghe nói ngay tại Nashville, quê nhà của Miley…

“Đặt mua mãi mới được một vé bạch kim ngồi ngay đầu, lần này nhất định phải đến xem  Avril biểu diễn mới được…”

“Gặp cô ta rồi, phải rủ nhậu thêm một đêm nữa…”

Miley vừa đi, vừa mỉm cười trong lòng, cứ thấy nhớ Avril làm sao.

Avril bước lên sân khấu, mặc bộ đồ hiệu Abbey Dawn do chính cô ta thiết kế, trông thật cá tính và nổi loạn xứng tầm ngôi sao thực thụ.

“A-V-R-I-L, L-A-V-I-G-N-E!”

Các fan hò hét ầm ĩ, tay cầm đèn neon, banner, khẩu hiệu, cả rừng những cánh tay giơ cao lên trời.

“R-O-C-K!~” – Avril nói to qua micro.

-Tôi yêu các bạn, các fan của tôi! Cảm ơn các bạn vì đã đến đây và cùng tôi rock n’ roll !”

Giọng Avril bắt đầu cất lên.

Miley, ngồi ngay hàng đầu.

“Gào nhạc của Radiohead đến khản cổ.
Chúng ta yêu nhau khi cái đài phát nhạc ầm ĩ
Uống chai gì đó chẳng biết tên nhưng vẫn làm chúng ta say
Hát Từ bây giờ chúng ta đừng lớn lên

Chúng ta chạy xuống phố, hét to lên: mẹ kiếp
Tôi như kiểu: ừ, tôi cứ sống thế đấy
Khi mặt trời lặn chúng ta sẽ nâng ly
Hát Từ bây giờ chúng ta đừng lớn lên…”

Miley bị nghiện cái giai điệu chết tiệt này, cô ta hát hay thật mà. Lời bài hát này…chẳng phải hát về cái hôm đó hai người cùng nhau ở trong phòng khách sạn năm sao đó?

“Cảm ơn mọi người!~”

“Bài hát này, tôi dành cho một người…Người mà tôi rất yêu…” – Avril tiếp tục nói.

“Đúng vậy, đó là người tôi đã dành cả đêm ở khách sạn năm sao ở bên.”

“Người đó, cái người chỉ thích ăn sốt cà chua Heinz bán đầy siêu thị, dù là một ngôi sao vẫn phải rửa bát, vẫn phải làm bài tập về nhà…”

“Người đó, mặc dù cứ nốc rượu vào là say, bị người ta khuân đi đâu, ngủ trong xó xỉnh nào còn chẳng biết nhưng cứ thích uống, uống cho thật say.”

Miley ngây người.

Avril vẫn tiếp tục nói…

“Cảm ơn các fan, cảm ơn vì đã đến…và nghe tôi hát.”

“A-V-R-I-L, L-A-V-I-G-N-E!”

“A-V-R-I-L, L-A-V-I-G-N-E!”

“A-V-R-I-L, L-A-V-I-G-N-E!”

Các paparazzo chạy ào hết lên, cố tiến lại gần chụp cận cảnh Avril Lavigne. Đám phóng viên thì thu âm được tất cả những lời vừa nãy từ hồi nào rồi, cả lũ người đó cứ nhao nhao lên sân khấu:

-Ai? Là ai vậy, Avril Lavigne? Cô Avril, xin hãy cho chúng tôi biết đó là ai?

-Avril Lavigne, xin hãy trả lời chúng tôi!

-Avril Lavigne, liệu đó có phải Deryck? Hay Evan? Ai vậy?

Đằng sau vẫn là những lời xì xào, những cái nhìn soi mói của họ và cả những sự náo nhiệt của fans, Avril cố gắng kiếm cho mình một lối đi, thoát khỏi đám đông đó:

-Mọi chuyện…cứ là một bí mật đi!

Cô ta cười lớn, vẫn giống như  thần mã Pegaeus, bước xuống hàng ghế bạch kim, tiến đến gần Miley.

Miley đang đỏ mặt, nghẹt thở vì không khí xung quanh.

Cô lâng lâng vì tiếng nhạc, và cả vì giọng nói trầm ấm của Avril:

-Nào, cô em, đến lâu chưa? Lên xe đi,chúng ta về chỗ cũ!

Avril cười phá lên. Miley cũng bật cười, cả hai cứ như người điên mà bỏ đi, mặc kệ đám paparazzo và phóng viên xì xào, cũng như fan đang ngẩn ngơ hết cả vì những nụ hôn gió của Avril.

***

Ngồi trên xe, Avril hát loạn cả lên, mở volume cỡ to nhất, mặc cho Miley vẫn ngại ngùng, mặt đỏ y như sốt cà chua Heinz mà cô thích ăn.

Ngồi mãi một hồi lâu, Miley nghĩ rằng mình không thể im lặng thêm nữa.

-Chị…Avril…- Cô đánh mắt sang bên cạnh,nhìn Avril đầy tình ý –Chị…hôm nay là nhắc đến tôi…

Miley bất ngờ nhắc làm Avril giật bắn mình, suýt thì giẫm phải phanh ô tô giữa đường cao tốc vì ngạc nhiên.

-Cái gì đó? Cô…cô em sao tự nhiên hỏi chuyện đó? Cô em có biết chúng ta đang đi giữa đường cao tốc không hả? Cô em muốn bị tai nạn sao???

Mặt Avril đỏ rần cả lên.

-Tôi hỏi chị đó, có phải…tôi không?

-Ơ, ơ…ừm! – Avril luống cuống.

-Thế…chị thích tôi?

Miley tròn xoe mắt thật đáng yêu, nhìn Avril hồi lâu, mặc cho Avril cứ cố giữ tay lái một cách bình tĩnh.

-Tôi…ờ…ừ!

-Thích thế nào? – Miley tủm tỉm.

-Tôi…muốn một cái gì đó khác biệt.

-Khác thế nào?

Avril cố lái xe vào đầu đại lộ, đỗ lại bên lề đường, rồi tắt máy và bắt đầu ấp úng:

-Ừm…thì…tôi thích cô em! – Avril mặt thoáng đỏ, tim đập nhanh đến mức Miley còn nghe thấy –Tôi…chỉ muốn…Ờm…

Rồi Avril lại chẳng nói gì nổi.

-Tôi không hiểu đấy? – Miley nhướn mày lên.

-Ờ thì…tôi…muốn… cùng cô em đến bất cứ đâu…V…

Miley ngắt lời:

-Và cùng chị làm bất cứ thứ gì…- Nói, rồi cười phá lên, hôn lên môi Avril thật nhẹ.

-Ra là cô em hiểu!

Xe chạy trên đại lộ, ngày mai, điểm đến sẽ là Hollywood.

Và liệu họ có xuất hiện trên mặt báo ngày mai không? Đó còn là một tin đồn.

1396434551_883305_1396434718_noticia_normal

 

-The end-

[Gia Cát Nguyệt, 6:44 PM, 24/2/2017]

 

 

 

 

 

 

Alice ở xứ sở thần tiên ( Avril Lavigne fanfic ): End


Show diễn của Avril Lavigne ở xứ sở thần tiên sắp diễn ra, vì thế cô rất bận rộn, không có thời gian để ở bên Chad nhiều như trước. Chad cũng bận rộn với những tiết học ở trường, chính vì vậy đã hai tháng hẹn hò đến nay, mỗi khi có thời gian rảnh Chad và Avril cũng chỉ ghé qua nhà Chad trò chuyện, dùng bữa tối, xem Netflix và ngủ lại với nhau.

Trong lòng Avril rất nhớ Chad, lại thấy Chad lúc nào cũng ôn tồn, hiền lành như thế, thật khiến một cô gái vốn ngổ ngáo, ồn ào như Avril cảm thấy khó hiểu. Avril thích anh ấy ở điểm đó, nhưng thật lòng cô muốn một cái gì đó ở Chad…một chút ghen tuông, một chút Chad mất bình tĩnh, khiến anh mất kiểm soát vì yêu cô chứ. Avril cũng nhiều lần tự hỏi mình hay là cô xem quá nhiều những bộ phim tình cảm sướt mướt nên tự mình tưởng tượng ra, rồi tự mình đòi hỏi quá nhiều ở Chad?

Nhưng bất kể là gì, Avril vẫn muốn thấy Chad ghen…

***

-Chad. Hôm nay em vừa gặp một cậu chàng rất đẹp trai, anh ghen không?

Avril ngước cặp mắt xanh xinh đẹp của mình nhìn Chad, cánh tay trắng nõn khẽ tì vào đùi anh, khiến Chad phải nhìn mãi không thôi. Ở nơi chân mày Chad, chẳng có biểu hiện gì của sự không hài lòng:

-Em quen cậu ta không?

Anh chàng này, thật là cứ nghĩ anh phải hỏi loạn lên chứ, đằng này lại chỉ hỏi một câu như vậy, cũng không tỏ ra ghen tuông gì hết, thật đáng ghét!

-Đương…Đương nhiên là em quen rồi! – Avril khẽ chun mũi – Anh ta là thành viên mới trong ban nhạc của em!

-Ừm..thế cậu ta tên gì?

-Deryck Whibley.

Nhìn vẻ ngán ngẩm của Avril, Chad chỉ vỗ vai cô mấy cái, rồi mỉm cười nhẹ nhàng:

-Em bận tâm nhiều như vậy làm gì,anh nấu bữa tối cho em. Hôm nay có cà ri gà và cả bánh mì với Nutella em thích ăn đấy.

Avril chẳng buồn đáp. Rõ ràng anh chàng này thật thờ ơ, chẳng quan tâm gì đến cô cả.

***

Vừa ngồi xem Netflix, Avril vừa được ôm trọn trong vòng tay của Chad. Cứ như vậy cho đến khi đêm đến, Avril và Chad lại ngủ cùng nhau.

Chad chầm chậm hôn trên trán Avril, cử chỉ vẫn nhẹ nhàng như vậy:

-Em mệt không, Avril?

-Không…Anh mệt rồi à?

-Một chút. Chắc anh phải ngủ bây giờ, mai còn đến trường nữa.

-Anh thức một chút nữa với em…

-Không được. Ngày mai em còn rất nhiều việc mà. Ngủ đi.

Chad ngoảnh mặt đi, Avril cũng quay lưng lại. Chưa bao giờ cô cảm thấy mình bất an như bây giờ. Có cảm giác gì đó khó chịu, thất vọng xen kẽ lẫn nhau trong lòng cô.

Cũng chưa bao giờ, Avril với Chad lại nằm quay lưng lại với nhau thế này.

Bình thường, Chad vẫn thường ôm Avril từ phía sau và ngủ một cách yên bình.

4bb0d565d45a5b89789f267f79e120c6

***

Deryck Whibley hôm nay đã làm việc cả ngày với bài hát đang viết dở ở McCafe. Bài hát này nghe rất ổn rồi, chỉ cần hỏi Avril thêm một số chi tiết nữa là có thể thu âm, phát hành thành album. Deryck cũng chú ý đến Avril từ lâu rồi, nên nhân dịp này muốn gọi cho cô, để có dịp hai người nói chuyện rồi tán tỉnh cô luôn. Deryck biết thừa những người trong ban nhạc đều đồn đại việc Avril đang hẹn hò với một anh chàng tên là Chad Kroe…Kroeger. Không biết anh ta mặt mũi ra sao, nhưng tự Deryck thấy mình đâu chịu thua cậu ta, trông mình cũng bảnh bao…và nổi loạn.

5 phút sau, Avril xuất hiện trong bộ đồ thể thao trước mặt Deryck.

-Ồ, Avril, trông cô rất dễ thương…

-Chào buổi sáng, chào Deryck!

Avril không phải không biết Deryck có ý với mình, chỉ là cô…thật sự vẫn còn nghĩ đến Chad. Cô vừa mới nói với Chad hồi sáng rằng Deryck rất đẹp trai, giờ đi với anh ta thế này.nếu Chad biết được thì cô đúng là người có lỗi. Avril cố tình lảng đi ánh mắt của Deryck, tự mình kéo chiếc ghế ngồi xa ra một chút.

-Cô…ừm…chắc cô cũng có bạn trai rồi nhỉ? – Deryck nhìn cô chằm chằm, buông tách cà phê ra khỏi tay, đặt lên bàn.

Và đương nhiên, câu hỏi đó khiến Avril chững lại một lúc. Mặt cô thoáng đỏ.

-À…ừm…cái này tôi không thể nói…

-Cô không yêu bạn trai cô…Cái anh chàng tên là Chad…Chad Kroeger phải không?

-Anh nói cái gì v….

Avril nói chưa hết câu đã cảm nhận một chút ngọt của cà phê trên môi…của Deryck.

Đúng, Deryck hôn cô.

-Khoan…Khoang…Dừng lại… – Avril cố gắng hết sức đẩy Deryck ra, giữ cho mình một khoảng cách với anh ta.

Nụ hôn này, sao chẳng có cảm giác gì lạ thường cả.

Cô mong muốn nụ hôn này từ…Chad. Nụ hôn của Chad rất khác.

Đúng vậy, nụ hôn của Chad khiến cô cảm nhận được tia lửa đang cháy trong lòng.

-Avr…

***

Vừa đi siêu thị, tôi vừa nghĩ đủ thứ cách làm thế nào để làm hài lòng Avril. Chắc hôm qua cô ấy buồn lắm, mọi ngày tôi vẫn ôm cô ấy từ đằng sau mà ngủ. Chẳng hiểu tại sao hôm qua tôi lại nhỏ nhen như vậy nữa, tự nhiên lại quay lưng đi. Mà…thực ra cũng tại Avril tự mình không chịu hiểu cho tôi, cô ấy sao có thể kể về một người đàn ông khác khi đang ở cùng tôi chứ?

Chẳng nhẽ Avril dễ dãi đến vậy?

Tôi biết chuyện tình của tôi và cô ấy đúng là diễn ra quá chóng vánh, từ vô tình ngủ chung một đêm, cuối cùng thành ra hẹn hò, trở thành một cặp đôi. Tôi thậm chí còn chưa mua quà cho cô ấy, ngoại trừ một bộ đồ mua vội ngoài siêu thị mà khi được tặng Avril có vẻ rất vui. Cô ấy sống đơn giản, tôi thì nội tâm, thật khó mà giải thích được cho cô ấy hiểu thật ra…tôi rất trân trọng mối quan hệ này. Tôi đâu dễ gì có thể yêu một cô gái khi cuộc sống của tôi quá nhiều bận rộn thế này? Chỉ khi Avril đến, cô ấy như một cơn gió đã khiến tôi yêu từ bao giờ rồi.

Nhưng đúng là…Tôi cảm thấy đau nhói cả lồng ngực, ngạt thở thoáng chút khi cô ấy nhắc đến anh chàng Deryck Whibley đó.

“Không được, mình không được nghĩ lung tung, Avril có thể chỉ khen cậu ta đẹp trai thôi…Không có gì cả..”

Nghĩ như vậy, tôi cứ bước đi mãi, bước vào McCafe định uống một cốc Choco nóng rồi về…

Và cũng như tôi thấy, lòng tôi lại nhói đau một lần nữa…

Avril và Deryck.

Hai người đó, đang hôn trước mặt tôi.

-Cha…Chad…

Avril sững sờ, mắc tròn to kinh hãi.

***

-Chad…Chad anh hiểu lầm rồi…

Avril lắp bắp, lập tức buông cả Deryck đang từ sững sờ trở thành thản nhiên ở kia ra, quay lại trân trân nhìn Chad. Chad nhìn Avril, cũng không chớp mắt.

-Đủ rồi.

Chad nhìn Avril, không nói một câu nào, lập tức để hết tất cả những thứ anh ta vừa mua trên bàn:

-Cô nhận hết đi, tôi…đã mua những thứ này tặng cô. Sau này, cô đừng qua nhà tôi nữa.Tạm biệt, chúc cô một ngày tốt lành.

Chad lập tức chạy khỏi quán cà phê.

-Chad, Chad Kroeger, anh đứng lại đó!

Avril gọi mãi, dù bằng cách nào, 1257 cuộc điện thoại, 423 tin nhắn, Chad cuối cùng cũng chặn số của cô.

Nhà hàng xóm không còn mở cửa nữa, cứ mỗi khi Avril đi qua, bấm chuông thì lại thấy hộp báo thoại kêu lên: “Xin để lại lời nhắn…”. Và bất kể khi Avril quay lại để nhận lời nhắn của Chad, cô đều không nhận được một lời nào cả.

“Chẳng nhẽ chúng ta kết thúc ở đây thật sao?”

Avril vừa đi vừa khóc, vừa chửi thề giữa đường như một kẻ cứng đầu khó ưa. Cô không hiểu tại sao lúc đó Chad lại đến đúng lúc thế chứ, những lời đùa đó cuối cùng cũng thành sự thật, hóa ra cô lại thành một con ả lẳng lơ, đã có bạn trai rồi lại lừa dối anh ấy nhanh chóng như vậy.

“Chad, làm ơn mở cửa…”

12:30 AM

Chad lê bước về nhà, lòng nặng trĩu. Mấy tuần nay anh chẳng làm được gì cả, hầu hết thời gian nghỉ ngơi đều đến quán bar để uống rượu quên ngày tháng. Cứ thế, Chad chẳng còn biết mình đã làm gì nữa, tỉnh dậy cũng không biết ngày hay đêm, mình đang ở chỗ nào nữa. Đầu óc anh mê sảng, mụ mị vì đau khổ.

Phải rồi, anh là kẻ thua cuộc. Bạn gái mình hẹn hò với người khác ngay sau lưng mình thì đã đành, đau khổ hơn là anh nhận ra mình chẳng là gì trong lòng cô ấy.

Ngoài trời tuyết rơi thật nặng, phủ trắng cả đường, xe hơi còn chẳng đi được.

Avril ngủ trước cửa nhà Chad.

Và tất nhiên, Chad cũng phải về nhà…Và Chad nhìn thấy cô.

-Avril…

“Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?”

Chad nhận ra anh còn nặng lòng với cô nhiều lắm. Tiếng động của anh nặng nề, khó chịu như những gì trong lòng anh chất chứa, mọi thứ cứ ngày một nặng thêm, anh không chịu được nữa.

-Chad…

Tiếng thổn thức trĩu nặng của Chad đã đánh thức Avril. Cô nàng đã lạnh cóng cả rồi, người run bần bật thật đáng thương. C

“Cuối cùng cũng được gặp lại anh rồi…”

-Em về đi, anh…dìu em về.

Cố gắng dùng hết chút bình tĩnh cuối cùng của mình, Chad cúi thật thấp, tránh ánh mắt của Avril để không phải đau khổ nữa. Mọi chuyện cũng đã qua rồi mà, anh không cần phải gượng ép bản thân nữa, anh tự nhủ bản thân mình phải cố gắng lên thôi. Nhưng Avril rối rít, níu chặt lấy Chad, không thể để anh đi:

-Chad, em xin anh, làm ơn…hãy nghe em nói nốt…

-Em nghỉ đi, sau này rồi nói.

-Không, em không thể đi, em chỉ muốn nói chuyện hôm đó không phải như những gì anh thấy…

-Anh quên cả rồi. – Chad quay mặt đi, cố gắng thoát khỏi Avril – Em buông anh ra.

-Chad, anh làm sao vậy? Em thật sự rất yêu anh, và em không yêu Deryck! Phải, bọn em…đã hôn nhau, nhưng tất cả…tất cả chỉ là tình cờ thôi anh…

-Tình cờ? Chẳng phải em còn khen Deryck trước mặt anh? Em…làm ơn đi, em hãy hiểu là em không yêu anh.

-Chad? Tại sao anh không tin em?…

-Anh có lý do gì để tin em?

Chad gắt lên, rồi im lặng.

-Bởi vì…tất cả những gì em đã nói với anh về Deryck hôm đó…chỉ là…

-Là vì em yêu anh ta, vậy thôi!

-Không phải! – Avril bắt đầu rơi nước mắt, xúc cảm của cô bộc lộ, vỡ òa ra trước mặt Chad – Bởi vì…

-Vì sao? Em không nói được, phải không?

-VÌ em…vì em muốn anh ghen!

Chad tròn mắt nhìn Avril.

-Ghen? Ghen để làm gì???

-Anh…- Avril lắp bắp, mất hết cả sự lanh lợi mọi khi – Em muốn anh nói anh yêu em, nói rằng…anh rất ghen, anh không thể chịu được em nói về người khác…Đó là tất cả những gì em muốn…

Avril đỏ mặt, cúi đầu xuống, vậy là bây giờ cô chẳng còn chút thể diện nào nữa…

-Hahaa, hahaaha…

Chad cứ mặc kệ mà bật cười như thế, cười đến mức không nhịn nổi, khiến Avril đột nhiên lại thẫn thờ, ngây người ra:

-Anh…Anh ghen, anh ghen thật đấy!

-Anh…?

-Hahha, Avril…- Chad bế Avril lên tay, cười như thể chưa bao giờ anh cười vậy –Em chẳng hiểu gì cả, anh ghen. Anh ghen với mọi chàng trai ở bên em, anh không muốn em đến gần họ. Anh…anh không muốn thể hiện ra…Anh…nghĩ em sẽ khó chịu, cho rằng anh lo nghĩ quá nhiều, hay ghen tuông…

-Anh…? Ra là anh…

-Vậy…- Chad ôm Avril vào lòng… – Cô nàng Alice, giờ tôi giống y như thằng ngốc vì cô đây này. Xin cô, sau này hãy ở bên tôi giữa xứ sở này, tôi sẽ đến xem show rock của cô, và sẽ không để những anh chàng đẹp trai nào chạm vào cô! Bởi vì…

-Bởi vì..? –Avril bật cười, níu cổ Chad.

-Anh đẹp trai hơn họ, anh tốt hơn họ!

Cả hai cứ khúc khích cười, tiếng cười vang vọng cả xứ sở thần tiên.

Vậy là ngày mai, Avril-nóng-bỏng và Chad hay-ngại-ngùng lại cùng nhau nắm tay đi ra từ một mái nhà…

-The End-

[Gia Cát Nguyệt, 05:29 PM, 23/2/2017]